Nhỏ không nhịn khó
thành đại sự, những người có thể nên đại sự đều bãi bể nương dâu nhưng ý chí vẫn
luôn sôi sục, họ chịu được những thứ khổ mà người khác không chịu được để rồi
ngồi lên ngai vàng mà người khác không với tới được. Đừng chỉ vì một chút đã than
thân trách phận. Làm việc, trầm ổn, việc gì cũng thành công; đi đường, bình
tĩnh, đi được càng xa.
Làm người không được
quá thật thà. Lương thiện với người khác nhất định phải có chừng mực, bởi lẽ thật
thà quá dễ bị ức hiếp, bạn phải biết rằng bạn dành cho người khác sự lương thiện,
nhưng họ chưa chắc đã báo đáp lại bạn bằng sự lương thiện y như vậy.
Con người chính là như
vậy, nếu bạn quá hiền lành, họ sẽ cảm thấy bạn dễ ức hiếp, chuyện gì cũng vứt
sang cho bạn, trách nhiệm nào cũng đổ hết lên bạn.
Làm
người đừng quá lương thiện, bởi lẽ luôn có người chầu trực lợi
dụng lòng tốt của bạn để hại bạn. Bạn càng nhân nhượng, người khác càng được nước
lấn tới; bạn càng lùi bước, họ càng đuổi cùng giết tận.
Người hiền dễ bị ức hiếp,
ngựa hiền dễ bị người ta cưỡi, phàm làm việc gì cũng phải có chừng mực, giới hạn.
Quá hiền lành, lâu dần sẽ mất đi sự cảnh giác; quá khiêm nhường, lâu dần sẽ trở
thành yếu đuối.
Sống
ở đời, nếu muốn thực sự trưởng thành, tâm phải cứng rắn
Bảo bạn hiền lành,
không có nghĩa là bảo bạn để người khác ức hiếp, "giật dây". Đối xử với
người khác, phải "ác" một chút, ác ở đây không phải là ăn miếng trả
miếng, oan oan tương báo, mà là không tranh, không nói, không phẫn nộ, thay vào
đó trầm ổn, im lặng nhiều hơn một chút, bởi lẽ đôi khi, "im lặng chính là
đỉnh cao của sự khôn ngoan". Khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, học cách
bảo vệ bản thân.
Đừng lúc nào cảm thấy
"ngại quá", đừng lúc nào cũng quá nhẫn nhịn, nhân nhượng người khác.
Làm người, chỉ khi nhẫn tâm một chút thì mới đứng được vững.
Người biết cảm ơn, hãy
lại gần họ nhiều hơn một chút, còn đối với những kẻ không có lương tâm, tránh
được càng xa thì càng tốt. Người khác đụng chạm tới lòng tự tôn của bạn, hãy
dũng cảm phản kích lại, lúc nên ra tay hãy ra tay, đây mới là sự hồi đáp tốt đẹp
nhất, giá trị nhất cho sự lương thiện của bạn.
Trong
giao tiếp, miệng phải ngọt
Sống ở đời, nhất định
phải học cách nói chuyện, "học ăn học nói, học gói học mở", mỗi một
câu nói ra phải khiến người khác tâm phục khẩu phục, mỗi một câu nói phải
"vạn tiễn xuyên tâm", đi vào lòng người.
Làm người, miệng phải dẻo,
lên sân khấu nào hát bài nào, nói ra sao, phải học cách tùy cơ ứng biến.
Trong xử thế, nhất định
phải linh hoạt, đừng quá cứng nhắc, làm sao để người khác cảm thấy bạn xứng đáng
để họ giúp, chỉ cần miệng dẻo một chút, nhất định sẽ để lại được ấn tượng tốt
trong mắt người khác.
Trong công việc, người
giỏi giao tiếp, dẻo miệng luôn có được rất nhiều sự giúp đỡ từ người khác, bởi
lẽ mọi người đều cảm thấy đối xử với người "kém cỏi hơn mình" thì nên
"rộng lượng chỉ giáo". Trong cuộc sống, những người biết ăn nói luôn
"lăn lội" rất tốt bởi họ nhiều bạn bè, lại được lòng cả người lớn lẫn
trẻ nhỏ.
Ngoài ra, khi nói chuyện
phải luôn mỉm cười, thân thiện, bởi dẫu sao thì ai cũng thích lại gần một người
có nụ cười tươi sáng, một người với năng lượng tích cực chứ không muốn ở gần một
người suốt ngày mặt lạnh lùng, ủ rũ.
Làm
việc, xử lý phải "ổn"
Xử lý việc không được vội
vàng, hấp tấp, chỉ nhìn cái lợi trước mắt, "dục tốc bất đạt", trầm ổn,
bình tĩnh bao giờ cũng tốt hơn. Trầm ổn là một thái độ xử thể mà ai cũng nên học
trong cuộc sống.
Làm việc nhất định phải
trầm ổn, dứt khoát, nhịp nhàng và hiệu quả. Nếu bạn làm việc qua loa, không có
một chút trách nhiệm nào, vậy thì ấn tượng của người khác về bạn sẽ bị "giảm
giá" rất nhiều. Bất kể là làm việc gì cũng phải vấn lương tâm của mình,
làm sao cho không hổ thẹn với chính mình và người khác.
Miệng phải ổn, không được
tùy tiện mở mồm nói hay hứa linh tinh; tay phải ổn, việc không nắm chắc không
tùy tiện ra tay; tâm phải ổn, không dễ dàng để lộ ra suy nghĩ của bản thân, để
người khác nhìn thấu.
Nhỏ không nhịn khó
thành đại sự, những người có thể nên đại sự đều bãi bể nương dâu nhưng ý chí vẫn
luôn sôi sục, họ chịu được những thứ khổ mà người khác không chịu được để rồi
ngồi lên ngai vàng mà người khác không với tới được. Đừng chỉ vì một chút đã
than thân trách phận. Làm việc, trầm ổn, việc gì cũng thành công; đi đường,
bình tĩnh, đi được càng xa.
Nói
tóm lại,
Lương thiện là một phẩm
chất đáng quý của con người, nhưng sự hiền lành của bạn cũng cần mang theo chút
sắc sảo, nếu không thì sự hiền lành của bạn sẽ bị lợi dụng rồi phản lại khiến
chính bạn bị thương.
Con người sống trên đời,
tâm phải ác một chút. Đối với một vài
chuyện, một vài người, phải nhân tâm một chút, có vậy bạn mới có thể sống là
chính mình, sống tự tại, thanh thản. Làm người, không sợ tâm quá "cứng",
chỉ sợ tâm quá "mềm".
Một người thực sự trầm ổn
là người xử thế khiêm tốn, không khoa trương, khoác lác, gặp chuyện trước hết
luôn bình tĩnh suy nghĩ vấn đề, không hấp tấp, không so sánh, đố kị, là chính
mình!